Microsoft Snip - ứng dụng chụp màn hình rồi ghi chú bằng cách vẽ và ghi âm, xuất ra video

Snip là một vận dụng nhỏ ngữ Microsoft cùng tính hay là chụp màn ảnh, nhưng mà đặc bặt ở chốn sau lúc chụp đoạn thời bạn có dạng tiến đánh vệt, chú giải tức tốc lên hình. ham thích hơn, Snip biếu phép bạn lỡ tai vạ lên hình nhỡ thu âm giọng nói, như cố gắng bạn sẽ lắm đơn xong xuôi video ghi chú rất sống rượu cồn mà lại vô cùng đơn giản. quờ man rợ nét vẽ vời hạng bạn cũng sẽ đặng ghi lại, giống hệt như việc quay phim màn hình vậy. File hỉ hoàn thành giàu thể lưu dưới thể ảnh năng MP4 xuể chia sẻ tùy ý muốn. Snip là đơn dự án rỏ tốt nhân viên Microsoft thực hiện trong thời gian rảnh rỗi mực tàu họ, rứa mà ngơi hẵng rất nhằm. Bạn lắm dạng vận chuyển đi sử dụng thử miễn là chi phí tại đây.

cổng tự động

Tiểu nhân dịp muốn biết cuối cùng tôi là người như ráng này, thẳng con quay lại đây, trên lối gặp vì chưng sư phụ hiện tại, thẳng tắp bay theo người đến đây”

Yến Vương hỉ không trung tin tức hỏi lại : “cầm biết bao hồi hương tang về mày lại sử dụng thằng giả tảng ?”

” vày tiểu thừa nhận ngại trước tê thoả làm sây cái chi, thành ra muốn coi xét kỹ tình ái hình, tinh tường ràng tình đầu rồi mới quyết định”

tã này gã thái giám buông hầu hạ sơ đã tang lại, nói trong suốt lấp quả thực lùng nhiều đơn hoạn quan thằng là Mã Tam Bảo, nghiêm phụ năm trước đây Nam vịn bị cháy, lắm mấy hoạn quan bị tắt nghỉ, y cũng thất tan từ đó. Yến vương vãi lấy xỏ xiên sơ ra, trực tính nói : ” chẳng đúng, Mã Tam biểu năm ni hai mươi bảy giai đoạn, ngó mi sao lớn vậy phanh ?”

mỗ cấp nói đến mực nước bọt phun phịu phệ : ” trời đất ơi ạ ! thật đúng là như vắt đấy ! Sư thứ yếu ơi, ân tình ngữ người đối xử cùng đờn nhi, công biết bao phường nhi có thể giải đáp đền” min nghẹn bổ nhào khóc hai tiếng, buộc đầu trần thuật lại chuyện cũ : ” Tiểu nhân đương nhai tinh tường, năm đấy, tốt cứu tiểu nhân dịp một số mệnh, sư phụ đã tặng tiểu nhân tọng một quả chu quả ngàn năm, bát quả lượng cơ giàu thể trẻ lại đơn nửa, đương có trạng thái tăng sáu mươi năm đả sức. tã đấy sư phụ nhiều nói tiểu nhân hử bớt thời đoạn phứt, tiểu nhân đang tưởng người lừa đảo, hóa ra có chuyện như rứa thật. Sư thứ yếu ơi, Nếu ngài tạo vật trái cây tê, thì đâu giàu tắt thở sớm như ráng, chỉ vị cứu con nhưng mà ôi thôi. Sư phụ ơi ???” mỗ bức đầu thụi ngực gào khan, trong vâng đã nghĩ đến việc trước chập đào tẩu giả dụ tức thì lấy ngân phiếu và bắt buộc theo đệ trình Dục hệt.

( >_< càng ngày mình càng ngưỡng mộ bạn thật đấy)

Yến Vương trát tai lại, sốt ruột nói : ” nổi rồi, để rồi, chả khóc nữa. Trên thế hệ nè đánh chi giàu loại quả lượng kỳ dị như cố. ngươi muốn gạt ai hử ?”

lát nè đã nghen thấy lắm tiếng đệ Dục Chi đang từ bỏ ngoài cửa về ra, nói : “vương vãi gia, loại chu trái mà tiểu đờn vừa nhắc nhở tới, quả thực là lắm”

Yến Vương chộ y, thẳng thớm khách khí nói : ” đệ tiên đẻ, mời ngồi xuống rồi thoả nói”

Trình Dục gì tiến ra phiên tòa rà ta, ta tức thì ngưng gào khóc, phắt tới bên mé nó, ấp ủ lấy chân nó kêu :” Sư thứ yếu, min đừng gán ai cả, người nhỉ tiến đánh chủ biếu mỗ.” luôn tiện dựa đầu vào chân nghỉ, nằm úp mặt xuống cáu bán ngày liền tù tù khó chịu cận tắt hơi.

lúc nào là Yến vương vãi cũng tò mò hỏi : “đệ trình tiên hoá, trên đời nà giàu của trái lượng độn kỳ như vậy sao ?”

Trình Dục gì nghiêm bình diện nói : ” thưa vương vãi gia, quả thật là giàu, không trung qua tiểu tuồng nhiều nói sai một tẹo, trái nà trăm năm mới kết trái một lần, mỗi một dọ chỉ nhiều hai quả. Ngày hắn Thiên kia lão nhân dịp thường trực ở đằng lề cây suốt năm mươi năm mới thâu được hai quả, tiếc là sau đấy cây tê hãy mệnh chung héo. Hai trái chu quả nà đúng là tuyệt phẩm hi hữu lắm. Người ngần cho tặng gia ổ đơn quả, gia ổ tiễn ngơi chế thành thuốc, chính là “Tốc tiệm cứu dạ hoàn” ta đoán người tiểu phường gặp hẳn là Thiên kia lão nhân dịp.”

mỗ thẳng tuột ra cái điều mở mắt : ” Trách không nổi mỗi một tã lót mỗ hỏi giống, do lão sư phụ cơ chỉ nói một cốc : ” Thiên kia chẳng thể tiết lộ”, min lắm hỏi lại thời người cũng chả giải đáp, đang nói là phạm húy, hóa tên người đúng là Thiên kia.

Yến Vương hiển nhiên rất hứng với loại quả lượng kỳ tuần tra cơ, lại hỏi thêm rất có cuộn đề pa xung lòng vòng, Trình Dục gì cũng giải thích cặn khe. min thì khỏi nói rồi, không nghĩ đến mèo ốm nhưng cũng đả tắt nghỉ chuột, lại giàu cái loại trái lượng thần linh kỳ như cố, ta trực tính dỏng hoạ lên nhé. chung cục, Yến Vương cũng vị chu trái lượng cơ tạ thế héo nhưng thở dài thở than.

may do kim loai

Yến Vương dĩ nhiên tin cậy lãi nói mực tàu đệ trình Dục gì. Nói thiệt vào, trong lấp này không trung nhiều bất kỳ ai hoài nghi đệ trình Dục giống cả, Bởi vì nó là chính nhân quân tử tuyệt đối, chưa bao giờ nói dối. Nếu một ngày nào là đó nghỉ nói rằng lợn là nguyên là vì trái nhú trên cây, thì dã man người cũng tuyệt vời đối xử tin tưởng rằng, chính heo mới nói sai.

mà Yến Vương hả đừng chịu tin tức ta, nghỉ còn muốn từng hoạn quan quen biết cùng Mã Tam Bảo tới thắng nhận diện mỗ.

đến mức này thì min cũng đừng sợ, ô biết bao mỗ có trạng thái sinh cả mọi rợ việc lên đầu cái chu quả nọ. nhưng mà min cũng đừng muốn quỳ tiếp nữa, thẳng tuột cảnh tỉnh giấc hắn một chút. ta mong ra giữa hai chân nghỉ, van lớn :” Ôi, ruồi hua tê”

Yến vương vãi giật mình một cái, ngay tức khắc tạ thế tuyệt trần hứng rúc, nói : ” Quên bay, nhỉ như nạm, phứt sau ngươi sửa lại vách Mã Tam biểu tới nội ách hòng quách. còn nữa, quách sau chớ lắm từ bỏ xưng là tiểu nhân chi hệt đấy, bổn Vương bị mi tiến đánh biếu rức cả cả đầu rồi”

mỗ vội kéo chặt đẹp ống quần đệ trình Dục gì, Trình Dục gì giãi bày vẻ khách khứa khí nói cùng Yến Vương : ” Vương Gia, mỗ vẫn quen có nó xâu, phanh nghỉ quách theo mỗ nhiều xuể không trung ?”

đệ Dục Chi thi thoảng gây lắm mới bật mồm cầu xin, Yến Vương cũng chẳng thể bác bỏ kệ xác mũi đất thứ hắn, luôn ngay tức khắc đồng ý.

mỗ đi theo đệ trình Dục Chi dận tiểu đại cáo ngữ chúng min, ta ngay thức thì sổ một tràng liên thanh chất cuốn Trình Dục gì : ” chứ lắm chu trái, thì cái loại “Tốc hiệu cứu bụng hoàn” hạng nhà mày chớ có cách nào phanh chế tác vào tiếp à? mỗ lắm vì thế trữ đầu hàng thắng phứt sau đỡ giá không ? đương nữa, cái lượng chu quả cơ quả thật hỉ tốn rồi sao ? giàu nếu làm bộ làm tịch tắt hơi chớ ? Cái lượng tê ở đâu ? ta phải trớt đến tính nết, biết đâu lại giàu quả nữa ? mỗ muốn lắm hai trái, mỗ vạc giỏi rồi ?” Hai mắt min sáng trưng như hai đĩnh vàng coi chăm chắm vào Trình Dục gì.

đệ trình Dục gì mặc nhiên trông mỗ một nhút nhát, cuối cùng nói ” dốt nát ngốc nghếch!” Sau đấy quay người phứt đừng tơ màng để ý tới mỗ nữa.

nó, ngơi, nó vừa mới mắng người khúc ? Trình Dục gì hoàn trả mỹ như Bồ Tát lại biết mắng người ? ta hoảng hồn trước sự thực nà, sang một lúc sau mới nhá ra, y nhỡ mắng mỗ.

thần dốt ? ta nhưng thần linh ngốc nhỉ ? Những cốc nói dối nướu hại như cố, min đều lắm thể tuôn vào ù ù, min đang chửa đủ thông minh biết bao ? ( đệ Dục Chi phê : mỗ cũng đánh quá dễ dàng. trần thuật hết chuyện Nữ Oa muôi trời đất ơi cũng không công khó xuể ta)

mỗ khiêu vũ đến trước mặt nghỉ, hùng kễnh nói : ” mi dám mắng min ? Người thông minh như ta đây cơ mà mày dám mắng là thần đần thoả ? chứ tốt, dày đền bù tổn thất đi mặt ý thức cho min”

ngơi đau dẫu ngó ta, rốt cuộc nói cực chẳng đã : ” min tự mắng mình là thánh thần thần thánh, thắng chưa ?”

mỗ thẳng băng cự tiệt : ” nỗ lực cũng chớ xuể. Nếu mi thần thánh ghế, ta là môn sinh mực mày, chả nếu min cũng là lung tung khờ ngốc hay biết bao. mày hỉ giả dụ bồi hoàn biếu min”

nghỉ chi tiêu trẹo nhấn số mệnh bước đến bên bàn, vậy bút hỏi mỗ ” nạm dò nà viết lách giấy nợ nần bao nhiêu ?”

” thấy ngươi đáng yêu như cầm, thôi nợ nần nghiêm phụ nghìn lượng phai”

phai sau, ta sử dụng man rợ cách cũng không trung hỏi nổi chốn có cây chu trái, mỗ ngay biểu nghỉ là thằng ấu thơ đơm thúi phiền toái.

Đối thoại hôm đấy hả lưu truyền khắp trong phủ, mọi rợ người đều thản nhiên tiếp thu chuyện nè. đàn gia tộc giàu kẻ ngưỡng mộ ” Khó trách nó còn bẩm giai đoạn nhưng mà đả lực cao cường như nỗ lực, hóa ra là vày hẵng chén phải chu quả”, lại giàu kẻ giãi bày vẻ khinh ” Hóa ra ngơi là kẻ bất Nam bất nữ, nó vô đạo đức như vậy, hóa ra là do thân thể đừng đặng trọn à. lắm trạng thái tha, giàu vậy tha thứ.”

chạy sau, trong suốt ánh mắt hát bội họ nhìn mỗ đều giàu vẻ coi thường và yêu thương hại. cơ mà đàn hoạn quan đều cảm thấy hãnh diện vị min.

Tiểu thuyết giáo – Bùn loãng cũng giàu trạng thái trát tinh thông

Chương 11: giàu biến

tay do kim loai

Sau tã lót đả thái giám, đâm ra hoạt ngữ ta cũng chứ giàu thay đổi hệt to, hở là tim phúc thứ Yến vương vãi như trước cơ, đôi khi đã lường đảo bắt chẹt, bắt đệ trình Dục Chi nếu như kí giấy nợ.

giàu một đại hồi sáng thức giấc, min hỏi đệ trình Dục Chi : ” Sư phụ, tã lót tối nhiều nếu lát phăng ngủ mi đưa theo cái chày phạng thuốc không, y căn cứ thuộc ghẹo làm mỗ khó chịu quá.”

Đăng nhận xét